- 10/02/2021
- Realestat_Admin
- Lời Khuyên
- 465 view
YẾU ĐIỂM VÀ ĐIỂM YẾU
Chia sẻ :
Một trong những cái khó nhất của loài người xưa nay, cản trở họ phát triển, chính là DÁM NÓI THẲNG ĐIỂM YẾU của mình. Chớ nói điểm yếu của người khác, trừ con cái hay nhân viên hay người nhỏ tuổi mà họ cần mình giúp đỡ chỉ ra cái sai để trưởng thành (điều kiện là mình phải lớn tuổi, từng trải, nhiều kinh nghiệm, có thành tựu thật sự. Còn nếu mình cũng chẳng có gì mà đi nói điểm yếu người khác có khi góc nhìn mình tào lao cũng có). Với người ngoài, nếu mình nói trực tiếp ĐIỂM YẾU của họ, sẽ khiến họ tự ái dữ dội, đặc biệt với người có cái tôi lớn. Có lần ở Nga, 1 nhóm thanh niên Việt Nam lên tàu điện ngầm la hét cười nói ồn ào, một cụ bà người Việt nhắc nhở, thế là bị tụi thanh niên này lao tới đấm đá, vì tự ái, mất mặt khi bị nhắc nhở. Rất nhiều người, nhiều dân tộc không dám nói những tính xấu của bản thân mình, dân tộc mình....nên họ không phát triển được. Họ có thể nói điểm yếu của người khác, nhưng bản thân thì không. Họ không cho phép ai chê họ vì TỰ ÁI. Tự ái (chính mình yêu mình) là do cái tôi lớn, kém tự tin và không cởi mở đầu óc, nên với người có tính tự ái, không nên dây vào họ. Nói thật nói đùa gì họ cũng suy diễn và rất nguy hiểm.
Từ thế kỷ 19, Fukuzawa đã thay đổi gần như hoàn toàn diện mạo của nước Nhật nhờ những bài thức tỉnh, trong đó có thể kể đến những câu chuyện "những lạc hậu của người Nhật so với Phương Tây, người Nhật không văn minh như ta nghĩ, tập quán phong tục nào của người Nhật nên bỏ, người Nhật phải làm gì để dẫn đầu châu Á,...". Thập niên 70, người Hàn Quốc cũng liên tục nhìn lại bản thân mình, cả xã hội ai ai cũng tự xét lại mình để xem điểm yếu nào mà sửa, về mặt xã hội có phong trào "người Hàn có những điểm xấu gì, người Hàn làm gì để hội nhập quốc tế, làm thế nào để thế giới tôn trọng người Hàn, phát triển văn hoá dẫn đến phát triển kinh tế và góp phần xã hội phồn vinh, những tục lệ cũ phải bỏ, những suy nghĩ lỗi thời...". 15 năm mỗi người Hàn "tự soi gương" đã giúp Hàn Quốc lọt vô top những nước giàu. Năm 1985, tác phẩm Người Trung Quốc Xấu Xí (Chou lou de Zhong Guo ren) được phát hành ở Đài Loan, năm 1986 được phát hành ở Trung Quốc Đại Lục, và trở thành tác phẩm ăn khách nhất mọi thời đại trong cộng đồng người Hoa, giúp nhiều người nhìn lại mình, thấy hổ thẹn, và từ đó, kinh tế Trung Quốc và các nước có cộng đồng người Hoa đông khởi sắc nhanh chóng. KINH TẾ PHÁT TRIỂN ĐẦU TIÊN PHẢI BẮT ĐẦU TỪ VĂN HOÁ CỦA MỖI NGƯỜI D N. Họ chịu thay đổi văn hoá cũ của mỗi người là được.
Các doanh nhân khi đến 1 nơi nào đó làm ăn, họ thường nghiên cứu rất kỹ văn hoá của người bản địa, còn hơn cả sức mua (năng lực tài chính), luật lệ, vì văn hoá ở đó sẽ quyết định việc kinh doanh của họ có thành công hay không. Văn hoá bản địa họ nghiên cứu chủ yếu là phần tiêu cực của đại đa số dân chúng, từ đó tìm ra giải pháp để bán hàng, hợp tác làm ăn. Ví dụ khi 1 doanh nhân Singapore đến Việt Nam làm ăn, trước khi đi, họ sẽ mời các người Singapore từng có kinh nghiệm chinh chiến ở thị trường Việt Nam (kể cả đã thất bại) đưa ra một số lời khuyên, một số đúc kết. Các doanh nhân trẻ cứ thế mà nắm, sang làm, đa phần thắng. Obama sang Việt Nam thì bắt đầu bằng 2 câu truyện Kiều, khiến người Việt vô cùng thích thú. Bán hàng cho doanh nhân gốc Thái Bình chẳng hạn, cứ hát vang bài "Lắng ấm quê hương" thì họ khóc ngay, giá cao cỡ nào cũng mua. Nói đùa thôi chứ văn hoá vô cùng quan trọng, nó quyết định mọi mặt của một xã hội. Văn hoá, chứ không phải học vấn, quyết định số phận một con người.
Đây là 1 số điều họ đã đúc kết về văn hoá của người Việt nói chung (cái này cũng tương tự như vua Minh Mạng, Phan Bội Châu, Phan Chu Trinh, Tản Đà,....thậm chí Lê Thánh Tông, Lê Quý Đôn, Nguyễn Trãi... đã nói từ rất xa xưa). Các bạn đọc ở đây nhé.
- Tony Buổi Sáng -
Bài này là bài nghiên cứu đặc tính, hành vi của người Việt (trong đó có Kevin), đọc xong hứa đừng tự ái, hứa đừng oánh đập Kevin nha (Có hiểu đám đông thì mới bán được hàng, thực tế nó vậy.)
Có những điểm trong bài này Kevin quan sát, rút ra được, có những điểm được trích ra từ những cuốn sách, những câu chuyện dạy làm ăn của người Trung, người Nhật, người Pháp…. truyền lại cho con cháu khi họ qua thị trường Việt Nam làm ăn từ thế kỷ trước. Những đặc tính cũ rồi nhưng vẫn còn nguyên hình bóng bên trong con người mình, kết quả di truyền từ hàng ngàn năm quanh quẩn trong làng xã canh tác nông nghiệp, mặc kệ thực thế là đô thị hóa đã diễn ra từ lâu.
- Chủ nghĩa cá nhân ích kỷ, muốn mình mình hưởng trọn, không chia.
- Văn hoá gia tộc lớn, có lợi là lôi người nhà vào hưởng phần.
- Cái tôi lớn và sĩ diện hão, sợ mất giá trị, sợ bị coi thường.
- Hành xử cảm tính và cảm xúc, yêu ghét trong công việc rất nhiều.
- Đại đa số lần khần ít dám quyết đoán nhất là chuyện tiền bạc bỏ ra. Người hỏi nhiều là người không mua, không nên tốn nhiều thời gian với họ.
- Không trọng uy tín, lời hứa, đối xử với nhau hay dùng tiểu xảo.
- Không minh bạch, không rõ ràng về tiền bạc vì ngại.
- Không muốn người khác hơn mình, chung quy cũng do thói ích kỷ và tư duy tầm vóc bé nhỏ, hành xử vặt vãnh nhưng lại muốn được tôn trọng mà ra.
- Nghe gì, xem gì, đọc gì, cũng ít quan tâm đến nội dung thông điệp truyền đạt sâu bên trong mà chỉ quan tâm đến tiểu tiết.
- Cực thích MẸO, học cũng phải học mẹo, làm gì cũng mẹo, chữa bệnh cũng mẹo.
- Tưởng tượng kỳ vọng rất lớn khi chưa được, gặp thực tế thấy khó chịu vì không như mong đợi, phản ứng tiêu cực như tẩy chay, cạch mặt, tố lừa đảo, đòi lại tiền, kích động mọi người đòi quyền lợi, cố gắng xài cho đã để "lại tiền", ấm ức và dành thời gian nhiều tranh cãi đúng/sai. Thù rất dai vì bị tổn thương cái tôi, mất mặt hoặc mất tiền, mất quyền lợi.
- Chỉ trưởng thành thật sự khi đã lớn tuổi (trên 40) và trải qua nhiều biến cố cuộc đời.
- Chỉ nên làm ăn hùn hạp với người trên 40 hoặc người trẻ mà đã rất nhiều va vấp thất bại trải nghiệm tự mình đi trên đôi chân mình. Còn lại người hiền lành dễ thương, học giỏi do chăm chỉ, đặc biệt con nhà thành phố từ nhỏ chỉ biết học hành, chưa tự mình làm ra nhiều tiền và bỏ vốn làm ăn với mình...thì tuyệt đối không làm ăn với họ.
Vậy thôi được rồi nhỉ, nói nữa sợ bị đấm quá. Phân tích này mục tiêu chính là để giúp các bạn bán hàng hiệu quả hơn khi hiểu văn hóa. Đặc tính dân tộc nó thế, khách hàng nó vậy, khéo léo mà lèo lái, chỉnh chu lại khả năng thuyết phục để chinh phục đám đông, đừng chọc vô tổ ong vò vẽ, đừng làm họ giận, giận là họ hem mua hàng đâu.
Còn đối với cá nhân mắc thì nên nhìn thẳng vào vấn đề để sửa, mà mấy cái đặc điểm này có gì hay ho đâu mà giữ, mình còn cảm thấy khó chịu thì cớ sao cứ di truyền lại cho con cho cháu. Nếu đi nhiều, trải nghiệm đủ sẽ thấy cần phải loại bỏ. LET IT GO.
P/s: Share nếu thấy cần phải share, đừng share rồi để “chỉ mình tôi” vì vừa hứa sửa rồi mà. Những tài liệu như này thường rất khó kiếm, vì nó khó chấp nhận nhưng nếu biết thì lại là chìa khóa để mở ra con đường tươi sáng hơn."
- Kevin Nguyen -
Nguồn :Trường doanh nhân HBR